Khảo sát tiềm năng kháng khuẩn từ cao chiết lá cây ổi (Psidium guajava L.)

Các tác giả

  • Dương Nhật Linh
    Trường Đại học Mở Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
  • Nguyễn Tấn Phát
    Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, Việt Nam
  • Nguyễn Đoàn Thanh Liêm
    Trường Đại học Mở Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
  • Trần Thị Á Ni
    Công ty TNHH MIDOLI, Việt Nam
  • Nguyễn Thanh Duy
    Đại học San Francisco, Hoa Kỳ,
  • Nguyễn Văn Minh
    Trường Đại học Mở Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

DOI:

10.46223/HCMCOUJS.tech.vi.14.1.2162.2019

Từ khóa:

cây ổi; cao chiết; kháng khuẩn; MRSA

Tóm tắt

Ngày nay, cùng với sự phát triển của y học, các hợp chất từ thực vật giữ vai trò chính trong việc phát hiện và phát triển các dược phẩm mới, được xem như là một trong những nguồn thay thế lý tưởng vì mức độ an toàn, không hoặc ít phản ứng phụ và có nhiều đích tác động khác nhau lên tế bào vi khuẩn nên ít có nguy cơ gây ra sự kháng thuốc, trong đó Ổi (Psidium guajava L.) rất giàu các chất chống oxy hóa, vitamin C, kali và chất xơ. Nghiên cứu dược lý cho thấy dịch chiết các bộ phận của cây ổi đều có khả năng kháng khuẩn, làm săn se niêm mạc và cầm tiêu chảy. Trong kết quả nghiên cứu này, cao ethyl axetat từ lá cây ổi có khả năng kháng khuẩn và kháng cao nhất với MRSA (31,67 ± 1,52mm). Cao chiết ethyl axetat có tác động ức chế MRSA, E. coli và Salmonella typhi ở nồng độ ức chế tối thiểu (MIC) là 1/128 tương ứng nồng độ 1,5625mg/mL và có tác động ức chế P. aeruginosa ở giá trị MIC là 1/256 tương ứng nồng độ 0,78mg/mL. Kết hợp phương pháp sắc ký cột và sắc ký lớp mỏng, chúng tôi đã phân lập và tinh chế được hợp chất PG01 có khả năng kháng MRSA cao nhất. Dựa trên dữ liệu phổ 1H, 13C-NMR cho thấy cấu trúc của hợp chất có khả năng kháng khuẩn mạnh (PG01) được xác định là 3-β-hydroxylup-20(29)-ene. Kết quả của đề tài có thể sẽ mở ra một hướng phát triển mới cho ngành Dược trước những thách thức của tình hình vi khuẩn đề kháng kháng sinh hiện nay.

Tải xuống

Dữ liệu tải xuống chưa có sẵn.

Tài liệu tham khảo

Abdeirahirn, S. I., Almadboul, A. Z., Omer, M. E. A., & Elegami, A. (2002). Antimicrobial activity of Psidium guajava L. Fitoterapia, 73(7/8), 713-715.

Ahmed, Y., Sohrab, M. H., Al-Reza, S. M., Tareq, F. S., Hasan, C. M., & Sattar, M. A. (2010). Antimicrobial and cytotoxic constituents from leaves of Sapium baccatum. Food and Chemical Toxicology, 48(2), 549-552.

Al-Alawi, A., Ryan, C. F., Flint, J. D., & Muller, N. L. (2005). Aspergillus-related lung disease. Canadian Respiratory Journal, 12(7), 377-387.

Alamin, M. A., Samia, M. A., Alqurashi, A. M., & Elsheikh, A. S. (2016). Bactericidal activity of Psidium guajava leaves against some pathogenic microbes. IOSR Journal of Dental and Medical Sciences, 15(3), 61-70.

Beserra, F. P., Xue, M., de Azevedo, M. G. L., Rozza, A. L., Pellizzon, C. H., & Jackson, C. J. (2018). Lupeol, a pentacyclic triterpene, promotes migration, wound closure, and contractile effect in vitro: Possible involvement of PI3K/Akt and p38/ERK/MAPK pathways. Molecules, 23(11), Article 2819.

Tải xuống

Thống kê truy cập

Trang tóm tắt: 2418
PDF: 4608

Cách trích dẫn

Linh, D. N., Phát, N. T., Liêm, N. Đoàn T., Ni, T. T. Á, Duy, N. T., & Minh, N. V. (2019). Khảo sát tiềm năng kháng khuẩn từ cao chiết lá cây ổi (Psidium guajava L.). TẠP CHÍ KHOA HỌC ĐẠI HỌC MỞ THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH - KỸ THUẬT VÀ CÔNG NGHỆ, 14(1), 84–94. https://doi.org/10.46223/HCMCOUJS.tech.vi.14.1.2162.2019