Đo lường khả năng phục hồi của người dân đô thị trong bối cảnh biến đổi khí hậu tại Thành phố Hồ Chí Minh

Các tác giả

DOI:

10.46223/HCMCOUJS.econ.vi.20.5.3772.2025

Từ khóa:

biến đổi khí hậu; khả năng phục hồi; PLS-SEM; siêu đô thị; Việt Nam

Phân loại JEL:

C390; O18; R200

Tóm tắt

Biến đổi khí hậu, vấn đề cấp bách toàn cầu, đang thách thức khả năng phục hồi của cư dân tại các siêu đô thị. Thành phố Hồ Chí Minh (TP.HCM), Việt Nam là một trong 10 thành phố trên thế giới bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi biến đổi khí hậu. Việc đo lường đúng khả năng phục hồi là chìa khoá để thiết kế và xây dựng các chính sách can thiệp phù hợp, hướng đến sự phát triển bền vững của siêu đô thị. Nghiên cứu này được thực hiện để lượng hoá khả năng phục hồi của người dân đô thị tại TP.HCM. Đóng góp của nghiên cứu này là bổ sung các hạn chế của nghiên cứu trước đây bằng cách áp dụng phương pháp PLS-SEM, một kỹ thuật thuộc thế hệ 2, để xây dựng mô hình đo lường khả năng phục hồi của cư dân đô thị ở TP.HCM, sử dụng bộ dữ liệu khảo sát 300 hộ gia đình thông qua chiến lược chọn mẫu phân tầng. Kết quả nghiên cứu cho thấy mô hình đo lường khả năng phục hồi dựa trên sự hiệu chỉnh thang đo thích ứng và khả năng phục hồi sau thảm họa (DARS) được cấu thành bởi 04 chiều với thứ tự ưu tiên (trọng số) như sau: Khả năng giải quyết vấn đề (0.363), Nguồn lực vật chất (0.331), Nguồn lực xã hội (0.314) và Lạc quan (0.240). Đây là cơ sở khoa học cho những khuyến nghị chính sách cụ thể nhằm nâng cao khả năng phục hồi của cư dân TP.HCM, từ việc đào tạo kỹ năng giải quyết vấn đề đến đầu tư vào hạ tầng bền vững, thúc đẩy sự gắn kết cộng đồng, đến khuyến khích tinh thần lạc quan.

Tải xuống

Dữ liệu tải xuống chưa có sẵn.

Tài liệu tham khảo

Abramson, D. M., Grattan, L. M., Mayer, B., Colten, C. E., Arosemena, F. A., Bedimo-Rung, A., Lichtveld, M. (2015). The resilience activation framework: A conceptual model of how access to social resources promotes adaptation and rapid recovery in post-disaster settings. The Journal of Behavioral Health Services & Research, 42(1), 42-57. https://doi.org/10.1007/s11414-014-9410-2

Asean Development Bank. (2010). Ho Chi Minh City Adaptation to climate change, summary report.

Bennett, E. M., Cumming, G. S., & Peterson, G. D. (2005). A systems model approach to determining resilience surrogates for case studies. Ecosystems8, 945-957. https://doi.org/10.1007/s10021-005-0141-3

Carmen, E., Fazey, I., Ross, H., Bedinger, M., Smith, F.M., Prager, K., McClymont, K., & Morrison, D. (2022). Building community resilience in a context of climate change: The role of social capital. Ambio, 51(6), 1371-1387. https://doi.org/10.1007/s13280-021-01678-9

Chen, J., Li, X., & Zhu, Y. (2023). Shock absorber and shock diffuser: The multiple roles of industrial diversity in shaping regional economic resilience after the great recession. The Annals of Regional Science, 72, 1015-1045. https://doi.org/10.1007/s00168-023-01233-2

Tải xuống

Ngày nộp: 02-10-2024
Ngày duyệt đăng: 21-01-2025
Ngày xuất bản: 16-01-2025

Thống kê truy cập

Trang tóm tắt: 514
PDF: 295

Cách trích dẫn

Hùng, N. T., & Quyên, N. L. H. T. T. (2025). Đo lường khả năng phục hồi của người dân đô thị trong bối cảnh biến đổi khí hậu tại Thành phố Hồ Chí Minh. TẠP CHÍ KHOA HỌC ĐẠI HỌC MỞ THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH - KINH TẾ VÀ QUẢN TRỊ KINH DOANH, 20(5), 20–36. https://doi.org/10.46223/HCMCOUJS.econ.vi.20.5.3772.2025